—았/었었— · —더라고요
Quá khứ hoàn thành, diễn đạt hành động đã xảy ra và kết thúc hẳn trong quá khứ, không còn liên quan đến hiện tại.
→
Dùng để kể lại điều mà người nói đã trực tiếp chứng kiến, cảm nhận hoặc nhận ra. Nghĩa: 'Thấy rằng...', 'Nghiệm ra rằng...', 'Hóa ra là...'